Khoảng giữa năm 2015, khi vừa nhận căn hộ cũ 15 năm tuổi ở Hà Nội, tôi tin rằng một chiếc tủ tường khổng lồ sẽ tạo vẻ đẹp đẳng cấp cho phòng khách. Tôi bỏ ra gần 40 triệu đồng để thiết kế một hệ tủ ôm trọn cả bức tường dài 4 mét. Thợ mộc khi đó còn khen tôi biết cách tận dụng diện tích. Vậy mà chưa đầy 6 tháng trôi qua, tôi nhờ thợ đập bỏ cả cái tủ đó dù chưa hình dung nổi sẽ bày gì vào chỗ trống. Bạn tôi nghe xong nói tôi làm liều. Căn hộ 75 mét vuông của tôi, với bức tường bỗng nhiên trống hoác, khiến tôi vừa tiếc vừa sợ. thiet ke noi that dep
Tủ tường từng là niềm tự hào của tôi
Khi chuyển vào căn hộ, tôi thực sự tự hào vì tin rằng tủ tường là dấu hiệu của nhà giàu. Tôi nhờ người thiết kế tủ với hàng chục ngăn nhỏ, từ chỗ để giày, để quần áo, đến ngăn đựng đồ thờ. Tôi tin rằng diện tích nào cũng phải dùng đến. Nhưng sự thật thì phũ phàng: chiếc tủ cao 2,7 mét, sâu 60 phân chiếm trọn một mảng phòng khách, làm phòng khách luôn u ám. Thêm vào đó, tôi dợm mở tủ đến cả chục lần mỗi ngày nhưng rồi lại đóng sập cửa vì chẳng thấy gì. Sau cùng, phần lớn ngăn tủ đựng toàn đồ lặt vặt, còn cảm giác ngột ngạt thì cứ lớn dần lên.
Khoảnh khắc tôi nhận ra bức tường chịu trách nhiệm rất lớn
Vào một buổi chiều sang nhà anh đồng nghiệp chơi, tôi khựng người khi nhìn phòng khách của anh. Chẳng có tủ âm tường, chẳng có giá đồ sộ, chỉ một bức tường quét sơn màu ghi, phía trên treo một bức tranh khổ lớn. Tôi ngồi trên ghế sofa mà thấy căn phòng như rộng ra. Về nhà nhìn lại bức tường tủ đồ sộ của mình, tự hỏi vì sao mình và bao người khác thích chất đầy đồ thay vì để căn phòng được nghỉ ngơi. Lúc trẻ hơn, tôi quan niệm không gian đẹp phải đầy ắp nội thất. Bây giờ tôi thấy mình sai – cảm giác sang trọng trong căn nhà anh bạn đến từ sự tiết chế.
Phá tủ dễ hơn tôi tưởng và sửa sai khó hơn tôi đoán
Khi tôi gọi thợ đến báo giá đục bỏ tủ, tôi thấy quá trình nhanh hơn tôi nghĩ. Chỉ mất một buổi sáng, họ dùng xà beng cạy gần hết phần gỗ. Nhưng đến khâu sửa lại, tôi đã sai lầm vì không lường trước: vôi vữa nham nhở vì keo dán. Tôi tốn thêm khoảng 12 triệu cho thợ trát và sơn và thay cả mảng sàn gỗ cạnh chân tủ. Cái tôi quên mất là chỗ để đồ trước đây nằm trong tủ giờ chất thành ba bốn đống ở góc phòng. Ba tháng tiếp theo, nhà tôi như bãi chiến trường, phòng khách chật chội hơn cả lúc còn tủ. Tôi rút ra bài học xương máu – phá tủ vì chán thì dễ, chỉ nên phá khi biết chính xác mình cần gì.
Bức tường trống dạy tôi cách mua đồ ít hơn và chọn kỹ hơn
Sau khi dọn dẹp mớ hỗn độn, tôi đặt ra một nguyên tắc: đồ vật mới muốn đưa vào nhà phải tự đứng trong bức tường trống ít nhất 3 ngày trước khi tôi quyết định giữ. Theo nguyên tắc đó, tôi mua đúng ba món: một chiếc ghế bành đọc sách giá 4 triệu, một chiếc đèn thả đứng và một bức tranh trừu tượng tôi mua ở chợ đồ cũ. Tổng chi phí chỉ hơn 10 triệu đồng, chẳng thấm vào đâu so với 40 triệu lúc trước. Căn phòng nhờ đó có một góc thư giãn thực sự – ánh sáng tự nhiên chiếu vào đủ hơn. Tôi nghiệm ra rằng vẻ đẹp của một căn nhà không nằm ở thứ ta thêm vào mà chính là những gì ta chịu khó dọn ra. Khi đứng trước bức tường trống của chính mình, tôi mỉm cười vì mình từng sợ khoảng trống và nhận ra không phải cứ đầy là đẹp, nhiều là sang. Nếu bạn đứng trước một bức tường chật kín đồ và không biết bắt đầu từ đâu, tôi chỉ muốn nói một điều: hãy mạnh dạn dọn bớt đi. Căn nhà sẽ không sụp đổ đâu. Còn bạn, bạn sẵn sàng nhìn lại những gì mình đang nhồi nhét trong nhà chưa.