Tôi chẳng cần nội thất xa xỉ, ngôi nhà 70m2 vẫn đẹp nhờ 5 món đồ rẻ giật mình

· 7 min read
Tôi chẳng cần nội thất xa xỉ, ngôi nhà 70m2 vẫn đẹp nhờ 5 món đồ rẻ giật mình

Tết năm ngoái, cô bạn thân ở cơ quan đến chơi, nhìn mà nghĩ tôi bỏ ra cả trăm triệu thuê thiết kế. Nhưng sự thật là, tôi mới chi vỏn vẹn chưa đến 15 triệu cho một mớ đồ tưởng chừng vô dụng: mấy chai lọ thủy tinh cũ, tấm vải bố, và một cây đèn bàn hỏng. Nghe có vẻ vô lý nhưng đúng những món đồ đó đã biến hóa triệt để căn hộ của gia đình tôi. Tôi vốn chẳng phải dân thiết kế bài bản, chỉ là một bà mẹ hai con làm hành chính, suốt 4 năm tự tay trang trí và đúc kết từ những lần sắm đồ rồi phải làm lại. Bài viết này chính là kinh nghiệm xương máu cho ai đang muốn làm đẹp nhà mà túi tiền có hạn. Khi bắt đầu hành trình này, tôi cũng từng chăm chú dò tìm các giải pháp về thiet ke noi that dep và nhận ra một điều: noi that không hề nằm ở những món hàng hiệu đắt tiền. Điều cốt lõi là gu thẩm mỹ và sự sáng tạo với đồ vật quen thuộc.

Tại sao tôi bỏ hẳn ý nghĩ mua sofa da 30 triệu

Kể thật thì, hồi mới chuyển về căn hộ này, tôi đã từng ao ước có một chiếc sofa da màu nâu lịch lãm. Tôi rảo khắp các showroom nội thất, mân mê ngắm nghía mấy bộ sofa da nhập khẩu, giá trên trời và suýt chút nữa mua trả góp. Vậy mà, trong một lần lang thang chợ đồ thanh lý, tôi liếc thấy một chiếc ghế bành đan mây còn khá chắc chắn, chỉ có 200 nghìn đồng. Chẳng suy nghĩ nhiều, tôi rinh về, tự mình bọc đệm mới cho bằng một tấm vải linen màu kem mua ở chợ vải, tổng chi phí chưa đầy 500 nghìn. Hiện tại, cô ghế mây đó thành nơi cả nhà tranh nhau ngồi đọc sách. Còn mơ ước sofa da thì sao? Tôi vỡ lẽ một sự thật phũ phàng: da thật dễ xước, nóng bức vào mùa hè trong khi đồ mây tre đan vừa mát vừa có hồn. Tôi còn thêm mấy chiếc gối tựa màu xanh rêu cho nổi bật trên nền tường trắng. Cả góc tiếp khách chưa bằng một góc của sofa da nhưng lại mang nét riêng khó tìm thấy ở showroom. Tiết kiệm được 28 triệu đồng và có một món đồ mang dấu ấn riêng. Điều tôi muốn nhắn nhủ là chớ dại coi thường đồ đã qua sử dụng, nếu mình khéo tay một chút, chúng đủ sức gây bất ngờ lớn.

Ánh sáng vàng ấm thay đổi cảm giác căn phòng đến mức không ngờ

Nếu phải kể ra một điều vừa rẻ vừa thay đổi lớn nhất, tôi phải nhắc ngay đến hệ thống đèn. Trước kia, cả căn nhà tôi gắn toàn bộ bóng đèn trắng vì nghĩ sáng sủa, sạch sẽ. Vào một tối thấy nhà cửa thật vô hồn, tôi ra tiệm điện mua mấy bóng đèn vàng 2700K, thay toàn bộ chi phí chưa đến 600 nghìn. Vừa lắp xong tối hôm ấy, căn phòng trở nên dịu dàng đến lạ. Để kiểm chứng, tôi làm phép thử nhỏ: bật đèn vàng vào lúc xem phim buổi tối, bật đèn vàng trong bữa cơm tối, hai vợ chồng tôi mời khách dưới ánh đèn vàng. Kết quả bất ngờ là mọi người đều xuýt xoa nhà tôi đẹp hẳn lên nhưng chẳng ai hiểu vì sao. Bí mật nằm ở nhiệt độ màu: bóng vàng có nhiệt độ 2700K tác động đến cảm xúc con người tựa như ánh hoàng hôn trong khi bóng trắng 6500K làm không gian lạnh lẽo như bệnh viện. Cách tôi sắp xếp chi tiết như sau: phòng khách dùng đèn thả trần vàng thêm một chân đèn cây cho góc đọc, phòng ăn gắn đèn âm trần vàng, mỗi bên giường đặt một đèn ngủ ánh vàng. Chỉ với thay đổi nhỏ về bóng đèn, mỗi tối về nhà là một cảm giác thư giãn thực sự, ngay cả chồng tôi vốn vô tâm cũng để ý thấy không gian đổi khác. Bài học tôi rút ra là đừng tiếc tiền mua bóng đèn tốt, bóng đèn chất lượng có thể kéo cả bộ mặt ngôi nhà lên.

Tấm thảm cũ và bức tranh tự vẽ cứu cả bức tường trống

Bức tường chạy dài phòng khách mãi là khoảng trống đau đầu của tôi: rộng đến ba mét, để đồ gì lên cũng lạc tông. Sắm tranh in đẹp một chút là tiền triệu, rồi cũng chẳng biết chọn theo phong cách nào. Một ngày chủ nhật rảnh rỗi, tôi đi dạo chợ trời gần nhà và mua được tấm thảm len. Tấm thảm trông khá cũ kỹ, nhưng hoa văn độc lạ: các đường thêu màu đất, nhìn như tranh Tây nguyên. Tôi không trải dưới sàn như thông thường, tôi đem treo thẳng lên tường như một bức tranh thổ cẩm lớn. Một tối thứ bảy nọ, thấy thợ sơn nhà để lại ít sơn thừa, tôi trộn thử mấy màu với nhau, khoác áo mưa cũ vào, và tự vẽ bức tranh trừu tượng theo cảm xúc lên tấm toan đã qua sử dụng. Kết quả không hề chuyên nghiệp nhưng màu sắc lại hài hòa đến không ngờ. Mang treo lên cạnh tấm thảm len, chồng con tôi đứng nhìn rồi bật cười. Nhưng kể từ hôm đó, khoảng tường vô hồn bỗng thành chốn thu hút mọi ánh nhìn. Điều khiến tôi giật mình là một món đồ cũ với câu chuyện phía sau còn giá trị hơn nhiều so với tranh in mua sẵn. Chi phí cho cả mảng tường tổng cộng chưa đầy 400 nghìn trong khi sức hút của mảng tường cân bằng cả một căn phòng.

Những món đồ vứt đi lại là điểm nhấn đắt giá nhất

Nhắc tới mấy món đồ tưởng bỏ, tôi có vô số chuyện để kể. Việc tôi thường làm rất đơn giản: khi có ý định vứt một món đồ, tôi tự hỏi nó còn làm được gì. Mấy vỏ chai rượu vang uống xong tôi ngâm nước cho bong nhãn, mua mấy cành khô ở chợ hoa về cắm thành bình hoa trang trí đặt trên kệ tivi. Khung cửa sổ gỗ bỏ ở nhà ngoại tôi mua ve ni về đánh lại, cho thợ cắt gương lắp vào, treo tại khoảng tường hành lang nhỏ thành một chiếc gương cổ điển. Cây thang gỗ cũ mẹ cho thì được dựng ngay góc phòng ngủ của con, chất lên mấy chiếc giỏ nhựa đựng sách vở thành kệ sách handmade. Còn lốp xe cũ của chồng tôi bọc vải bố màu xám, đặt thêm nệm tròn bên trong, đặt ở ban công làm góc nhâm nhi cà phê sáng. Điều tôi vẫn hay tự cười mình là thứ có giá trị nhất trong nhà tôi không phải mấy món đồ gia dụng thông minh mà lại là bộ hộp gỗ táo nhập khẩu xin được từ cửa hàng hoa quả nhập khẩu. Xếp chồng những hộp gỗ lên nhau, sơn lại màu xanh rêu, đặt ở cuối giường ngủ làm ngăn kéo lưu trữ chăn màn. Giá trị tinh thần của những món đồ này không đến từ tiền bạc mà đến từ giờ cả nhà quây quần trang trí, những câu chuyện cười khi sơn lệch màu. Câu cửa miệng của tôi rằng ngôi nhà lý tưởng không phải nơi bày toàn hàng hiệu mà là chốn mà góc nào cũng in dấu bàn tay mình. Nếu bạn đọc đến đây mà vẫn lăn tăn, tôi xin gợi ý một hướng đi: cuối tuần, hãy ghé chợ đồ thanh lý, đừng mua vội, cứ nhìn và tưởng tượng, rồi bạn sẽ thấy ngôi nhà của mình bắt đầu kể chuyện.